Trang Chủ / Tin Tức - Sự Kiện
Những lời chưa nói gửi Mẹ kính yêu

"Con không đợi đến ngày kia mình mất mẹ mới giật mình khóc lóc. Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ...".

Vô tình đọc được bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân, bỗng giật mình vì chưa bao giờ trong cuộc đời mình con nghĩ sẽ có một ngày Mẹ phải ra đi. Dù con có lớn, có trưởng thành thế nào những suốt cuộc đời này con vẫn cần có Mẹ.

Và vẫn nhớ như in những dòng tâm sự của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để thay những lời muốn nói gửi đến người Mẹ kính yêu:

“Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi.

Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi.

Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi.”

...

Hôm trước, vô tình nghe tin Mẹ của một người bạn qua đời, cảm xúc của con thật khó tả. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình con mới có cảm giác sợ hãi đến thế. Hai mươi bốn tuổi, cái tuổi cứ tưởng chừng như trưởng thành, cái tuổi đủ để cảm nhận những đắng cay để có những bài học trong cuộc đời nhưng Mẹ ơi, con vẫn chưa sẵn sàng đón nhận nỗi đau đó.

Con khóc, khóc cho sự đau đớn trước mất mát to lớn của người bạn mình. Con khóc vì lo sợ, con sợ một ngày nào đó con bỗng dưng mồ côi Mẹ. Con sợ cứ mỗi mùa Vu Lan tới trên ngực con không phải là một hoa hồng đỏ thắm tự hào vì có Mẹ mà thay vào đó là hoa hồng trắng đầy nước mắt và sự tủi thân, mất mát.

Mẹ của con không hoàn mỹ, Mẹ không phải là một bà mẹ tâm lý dạy con bằng những lời ngọt ngào nhưng, Mẹ là người mẹ chất phác, cả cuộc đời vất vả để con có thể bình yên. Con luôn tự hào về điều đó.

Con vẫn nhớ…

Cái ngày con bị tai nạn ở chân, khi người ta chở con đến nhà trong tình trạng máu me bê bết do sự nghịch ngợm ham chơi, ba bảo phải đợi rửa hết vết máu rồi đem đến bệnh viện nhưng mẹ cứ nhất quyết không chịu. Mẹ cãi nhau với ba để đưa con đến bệnh viện sớm nhất.

Trên tấm lưng gầy gò mẹ cõng con đoạn đường dài từ cổng bệnh viện đến phòng tiểu phẫu. Chưa bao giờ con nghĩ Mẹ mình có thể khỏe như thế. Mẹ vừa cõng con chạy, vừa khóc. Mẹ nói giá như Mẹ gánh được nỗi đau của con thì dù thế nào Mẹ cũng chịu được. Lúc đó, con chỉ biết ôm lấy bờ vai Mẹ, con thấy mình được che chở, bình yên vô cùng.

Lần đầu tiên trong cuộc đời con thấy thương Mẹ như thế!

Con vẫn nhớ…

Lần đầu tiên con đi học xa nhà để vào thành phố học, tối đó Mẹ trằn trọc không ngủ vì lo lắng. Dù không nói nhưng con biết lúc đó Mẹ đang sợ, Mẹ sợ đứa con bé bỏng của Mẹ không đủ trưởng thành để tự lập giữa thành chốn Sài thành nhiều cạm bẫy. Mẹ sợ những lúc trở trời ốm đau không ai chăm sóc con. Nhưng Mẹ vẫn phải để con đi vì ngoài kia dù có cạm bẫy nhưng đó mới chính là nơi giúp con lớn lên, trưởng thành với cuộc sống.

Con còn nhớ…

Em con viết thư nói rằng từ lúc con đi, tối nào Mẹ cũng khóc. Cứ thấy tiếng còi xe là Mẹ giật mình thức giấc chạy ra cổng để ngóng con dù trời đã rất khuya. Em còn nói Mẹ bị tai nạn gãy chân nằm một chổ nhưng không muốn con biết, sợ ảnh hưởng đến việc học tập.

Mẹ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con nhưng Mẹ ơi, Mẹ có biết rằng tim con đau thế nào khi nghe tin đó. Con thấy mình bất hiếu lắm. Con tự trách mình sao vô tâm đến thế. Ngay đêm hôm đó, con đã bắt xe vượt qua mấy trăm cây số để về nhà, tiếng còi xe lần này đã mang con về với Mẹ.

Và con…

Dù có những lúc vấp ngã, tất cả đã bỏ rơi, quay lưng lại với con, thì bên con vẫn còn một điểm tựa chắc chắn đó là Mẹ.

Người không bao giờ quay lưng lại với con là Mẹ. Người luôn bên con trong những lúc đau thương nhất cũng vẫn là Mẹ.

Nhưng có những lúc con vui nhất, hạnh phúc nhất thì người đầu tiên con nghĩ đến không phải là Mẹ. Con vô tư với những bữa tiệc chiêu đãi bạn bè, những cuộc vui mà con quên mất Mẹ. Nhưng con biết nhưng Mẹ vẫn bao dung không một lời trách móc, Mẹ sẽ vẫn mỉm cười vì con Mẹ chỉ mãi là trẻ con, trẻ con thì vô tư, hồn nhiên phải không Mẹ?

Mẹ ơi!

Con dù lớn vẫn là con của Mẹ

Với con, Mẹ là một tiếng gọi thiêng liêng và cao cả nhất trên cuộc đời này. Con thấy mình thật hạnh phúc khi còn có Mẹ. Con biết dù cuộc sống không được như con mong muốn nhưng con vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Con biết sẽ có rất nhiều bông hồng trắng cài lên ngực áo, những giọt nước mắt của nhiều người khi mùa Vu Lan lại về để con thấy mình thật hạnh phúc biết bao khi con còn có Mẹ.

Hãy bên con và đi cùng con suốt cuộc đời này Mẹ nhé!

Trâm Lê